Nếu đừng chung bước đường quê
Thì đâu nỗi nhớ bộn bề ngày nay
Trời ghen nên khéo đọa đày
Tầm xuân thôi đã đắng cay vì tình
Nữa trăng soi bóng bên đình
Nợ tình nặng gánh riêng mình nhớ ai
Bao đêm lệ ngắn lệ dài
Năm canh thao thức đọa đày năm canh…
Trách cho phận số không thành
Buồn cho ước nguyện đã đành vỡ tan
Thương cho nỗi nhớ ngút ngàn
Tội cho kẻ đợi ôm đàn dệt thơ
Anh như cánh gió ngang trời
Khẽ ru em chiếc lá rơi xuống dòng
Để rồi từng giọt mùa đông
Mùa gom hết lạnh kín phong tim gầy
Một rừng hoa trắng khẽ bay
Dường như vương vấn trượt dài viễn du
Cả tin từ những sương mù
Tình sâu dấu vết mùa thu hẹn thề
Lục bình cánh tím ủ ê
À ơi sóng đẩy biết về nơi đâu
Mênh mông là cõi âu sầu
Tình còn quá đỗi mộng đầu sao vơi
Một tôi bên góc cuộc đời
Bao giờ cho hết đợi chờ..........hỡi anh
.jpg)


Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét